Mẹ là niềm hạnh phúc của đời con
Trời tối Sài Gòn lạnh càng làm con người ta thấy cô đơn hơn. Người yêu An sắp lấy chồng. Không biết chia sẻ cùng ai ngoài mẹ, vì thế An gặp mẹ tâm sự mỏng:
"An: Mẹ phải chi bây giờ con có công việc ổn định và có vài tỷ trong tay * cười *
Mẹ : Mẹ mày! Mày cần chi vài tỷ dữ dị
An: Để con chuộc người yêu con về
Mẹ: Đờ cờ mờ!! Tao tưởng mày nuôi tao chứ * cú đầu An *
An: Con khổ lắm mẹ ơi..."
Mẹ: im lặngChắc tại bà ấy biết rõ An buồn nhiều lắm nhưng không biết tâm sự thế nào với An.
An buồn lắm. Người yêu An không phải vì gia đình lâm vào tình cảnh khó khăn thì cô ấy không lấy chồng xa.Thời gian này An chẳng biết làm gì cả, ngồi 1 xó và khóc thôi. Chẳng hiểu sao hai người họ yêu nhau đậm sâu nhưng chẳng được dài lâu. Có lẽ là do số phận đưa đẩy.
Cô ấy và An đã khóc rất nhiều cho chuyện này. Cô ấy không gặp An nửa vì sợ An buồn An nhớ. Chuyện đau lòng này cô ấy cảm thấy có lỗi. Nhưng An thấy lỗi của An còn nhiều hơn. Vì An chưa đủ tuổi bước ra đời để trang trãi cuộc sống. Cuộc tình họ kết thúc khi còn dang dỡ đại học. Cả hai có nhiều ước mơ. Có nhiều khát vọng nhưng đã dập tắt hết. Còn nhiều ước mơ cho sau này nhưng phải đặt dấu chấm hết cho tất cả.
Nếu An là con trai thì gia đình An cưới cô ấy cho An mất rồi.
Nhưng ở đây An là con gái An. Gia đình An cũng thương cô ấy, nhưng bên gia đình cô ấy lại miệt thị An. Mặc dù An có bao nhiêu để lấy cô ấy đi chăng nửa thì An cũng chỉ là một đứa con gái. Gia đình cô ấy thì chỉ có cô ấy là con gái. Nên chẳng thể nào hai người chính thức đến với nhau được .
An đau khổ cô ấy cũng vậy. Nhiều ngày An lại ngồi trong một góc phòng chả muốn đi đâu vẫn nhớ về cô ấy người An yêu rất nhiều nhưng cũng không làm được gì.

0 nhận xét: