Nguyên là Trans
21 tuổi.
Nguyên yêu cô ấy, cô gái mà khi nhìn sâu vào mắt cô Nguyên thấy
điều gì đó long lanh nhưng chất chứa nhiều tổn thương giấu kín mà vẫn chưa
lành. Nguyên yêu đôi môi hay nhoẻn miệng cười rất xinh, trên trên mặt lộ ra má
lúm đồng tiền duyên lắm. Nhưng nụ cười ấy hay cười nhạt lắm.
Nguyên yêu cô ấy, yêu tất cả. Niềm vui, nỗi buồn.
Nhưng cô ấy không yêu Nguyên.
Đã từng cuồng si bất chấp tất cả những gì mình phải đối mặt để
giữ lấy tình yêu ấy.
*một người con gái khác, mang gia thế và lòng kiên quyết đế lạ
lùng phá huỷ tan nát cuộc sống của Nguyên nếu Nguyên quay lưng với cô. Một cô
gái bề ngoài hiền lành, dịu dàng nhưng một khi muốn có điều gì đó bỗng trở nên
đáng sợ khó lường. Nói có khi mọi người cũng không tin nhưng một mai lỡ gặp thì
sẽ hiểu.*
Nguyên không đổ tội tại khách quan, tại bị ép buộc. Nguyên từ
bỏ vì Nguyên kém cỏi thôi.
Thời gian đó, Nguyên vẫn ở bên cô ấy dù cô ấy có thế nào, dù
Nguyên buồn thế nào khi cô ấy nói về những người khác thích cô ấy. Nguyên vẫn
ko thay đổi nhưng ngay lúc Nguyên bế tắc nhất, bị dồn ép nặng nề nhất cô ấy im
lặng đẩy Nguyên về phía cô gái kia.
Nguyên nghĩ mình đã làm phiền cô ấy.
Là do Nguyên sống nhu nhượt và quan hệ rắc rối không rõ ràng.
Nguyên không xứng với cô ấy.
Giờ Nguyên ngoan lắm, Nguyên chẳng mơ mộng tìm ai để yêu nữa.
Người ta yêu mình là vui rồi. Không có tình thì sống bên nhau cùng vun đắp cuộc
sống với nhau bằng cái nghĩa vậy. Người ta nói Nguyên đừng nhắn tin với cô ấy nữa,
Nguyên bỏ zalo đi, nói Nguyên ko được rời xa người ta. Nguyên lặng lẽ bước đi
cùng họ, nói Nguyên đừng nhìn cô ấy mỗi ngày nữa. Nguyên xoá mọi hình ảnh trên
điện thoại.
Nhưng, người ta nói Nguyên quên cô ấy đi. Nguyên cần có thời
gian để quên đi tất cả.
Nhớ cô ấy, dường như đã là một thói quen. Mong cầu hạnh phúc
cho cô ấy, mong nụ cười nở trên môi cô ấy đã như là mặc định trong tâm tư
Nguyên khi có một mình.
Cuộc đời này đâu dễ tìm đc một người khiến ta yêu say đắm đến
vậy nên đâu dễ gì quên. Thế đấy, Nguyên vẫn yêu cô ấy thế đấy.
Nhưng nếu hôm nay cô ấy về, nói muốn gặp Nguyên. Nguyên sẽ chạy
xe đến, đón cô ấy và nói: “ mình uống với nhau vài ly em nhé, tâm sự với nhau một
lát rồi tôi đưa em về, người yêu tôi đợi tôi ở nhà.
Dù là người yêu Nguyên, chưa chắc đã là người Nguyên yêu.
Dù Nguyên buôn xuôi tất cả là do không thể chịu thêm áp lực,
là do quá thất vọng khi cô ấy không hề cần Nguyên.
Dù ngày đó lí do là vì điều gì đi chăng nữa. Thì một khi Nguyên
đã cuối đầu chấp nhận bước đi cùng một cô gái thì Nguyên sẽ không cho phép mình
phản bội cô ấy. Bất luận là cô ấy đã làm những việc ghê gớm ra sao để khiến
Nguyên phải gật đầu thì người gật đầu cũng là Nguyên. Nguyên sẽ có trách nhiệm
với điều đó.
Cảm giác phải từ bỏ một người mình rất yêu đau lắm. Nên
Nguyên từ bỏ, dù sao cô ấy cũng chẳng yêu Nguyên.
Nguyên nghĩ : “Vậy thì để chỉ mình tôi nếm cảm giác ấy là đủ
rồi.”
Sài
gòn năm Nguyên 21 tuổi. Yêu một người tha thiết dù xa trùng trùng hay nhiều
ngày tháng chưa gặp, yêu trong đơn phương, vẫn cứ yêu, tuổi thanh xuân dành trọn
để yêu.
0 nhận xét: